Wednesday, 18 June 2014

Hồng lâu mộng , Chương 14



Đại Ngọc chôn hoa khóc hồng tàn phai


Một hôm Bảo Ngọc đang cùng Đại Ngọc trò chuyện ở Tiêu tương quán, Tập Nhân tìm đến nói ông cho gọi Bảo Ngọc . Bảo Ngọc nghe thấy vội vàng mặc quần áo ra khỏi vườn rẽ sang đại đình, nhưng lại nhìn thấy Tiết Bàn đứng đó cười vỗ tay thì mới biết Tiết Bàn dụ cậu ra đây. Bảo Ngọc tức giận quay người định đi. Tiết Bàn liền vội vái chào, xin lỗi, nói : “Ngày mai là sinh nhật tôi, Trình Nhật Hưng bên hàng đồ cổ đưa những đồ ăn hiếm tới, tôi vừa kính biếu mẹ và lão thái thái xong , muốn gọi cậu đến nếm thử.”

Bảo Ngọc và Tiết Bàn uống rượu và nghe hát, chơi vui cả ngày mới quay về vườn. Vừa về đến nhà không lâu, Bảo Thoa vừa cười bước vào nói : “Ăn những thứ tươi ngon của nhà tôi rồi phải không?” a hoàn tới rót trà, mọi người uống trà nói chuyện.

Đại Ngọc thấy Bảo Ngọc bị Giả Chính gọi đi cả ngày, trong lòng lo lắng, sau khi cơm tối xong thì qua cậu ta. Thấy Bảo Thoa đi về phía viện của Bảo Ngọc, bèn dừng ở cầu Thẩm phương một lát ngắm chim nước nghịch nước rồi mới đến Di hồng viện.

Thấy cửa viện đóng kín, Đại Ngọc đập cửa gọi người đến mở, ai ngờ a hoàn Tình Văn và Bích Ngân đương cãi nhau, đang lúc khó chịu, giận đùng đùng nói : “Mọi người ngủ cả rồi, mai hãy đến.” Đại Ngọc cho rằng bọn a đầu không nghe ra càng gọi to : “Là tôi đây, còn không mở cửa ra à?” Tình Văn vẫn không nghe ra, khó chịu nói : “Không cần biết cô là ai, cậu hai dặn rồi, không cho phép bất cứ ai vào.” Đại Ngọc nghe thấy , tức ngây người ra ở bên ngoài, nghe thấy bên trong nhà Bảo Ngọc và Bảo Thoa đang vui vẻ nói cười, nghĩ tới mình thân cô không nơi nương tựa , phận ăn nhờ ở đậu , đứng ở góc tường tổn thương khóc. Đương khóc thì Bảo Ngọc tiễn Bảo Thoa ra , Đại Ngọc trốn vào một chỗ, đợi người đi rồi mới quay về phòng , suốt đêm ngồi ôm gối khóc thầm.

Hôm sau là tiết Mang chủng, tương truyền ngày này các thần hoa thoái vị. Lũ con gái trong vườn Đại quan đã dậy từ sớm, bày đặt lễ vật các loại để tiễn đưa thần hoa. Khắp vườn dải thêu bay phất phới, cành hoa đung đưa, vô cùng náo nhiệt.

Đại Ngọc bởi vì cả đêm mất ngủ , sáng sớm dậy muộn, nghe thấy tiếng các chị em ồn ào ở trong vườn , sợ người ta cười cô lười biếng, liền vội súc miệng rửa mặt đi ra. Ai ngờ vừa mới ra cửa đã gặp Bảo Ngọc đi vào, Đại Ngọc tịnh không để ý đến cậu ta, vừa dặn dò Tử Quyên vừa đi ra ngoài. Bảo Ngọc trong lòng buồn bực không biết đắc tội với cô ở đâu, đành bám theo ra, nhưng không biết Đại Ngọc đi trốn ở đâu, nghĩ bụng đợi mai cô ấy hết giận lại đi hỏi xem sao.

Bảo Ngọc cúi đầu nhìn thấy rất nhiều hoa Phong tiên, Thạch lựu rơi, biết Đại Ngọc giận không tới để nhặt, nên dùng vạt áo đựng cánh hoa, đi về phía mộ hoa nơi đã cùng Đại Ngọc chôn cánh hoa.

Lúc sắp đến mộ hoa, Bảo Ngọc bỗng nghe thấy bên gò núi có người khóc thút thít, vừa khóc vừa kể , nói rất thương tâm. Bảo Ngọc nghĩ thầm : “Cũng không biết là a đầu của phòng nào, chịu khổ bất bình đến đây khóc.” Vừa nghĩ vừa dừng lại lắng nghe, chỉ nghe người ấy nói khổ đau thống thiết, trong lòng thương đau. Nguyên là Đại Ngọc vì chuyện đêm qua bị ở ngoài cửa đóng, thương tâm buồn khổ, mượn chuyện tiễn biệt thần hoa hôm nay , mang hoa tàn cánh rụng đến chôn , khóc lóc kể lể một hồi. Đúng lúc nghe thấy “Nay ta chôn hoa, người cười ta cuồng si, mai người chôn ta nào biết là ai” và “Một sớm xuân tận hồng nhan lão, hoa rơi người mất đều không hay” thì Bảo Ngọc không nén được thương tâm khóc òa lên, hoa rụng trong lòng rơi vãi hết cả ra đất. Đại Ngọc nghe thấy tiếng khóc nghĩ thầm : “Người khác đều nói ta có bệnh si , lẽ nào còn có người si hơn thế?” Nghĩ đến đây, Đại Ngọc ngẩng đầu lên nhìn, thấy là Bảo Ngọc , tức giận đọc thao thao : “Tôi đúng là ai, vốn chỉ là một kẻ tàn nhẫn đoản mệnh...”Vừa nói đến hai từ “đoản mệnh” thì ngậm miệng lại , thờ dài một tiếng, rồi bỏ đi.

Bảo Ngọc định thần , nhìn thấy Đại Ngọc đang đi ở phía trước , liền vội đuổi theo , nói : “Anh biết em không muốn hỏi han anh, lại vào hôm nay, chẳng phải lúc này.” Đại Ngọc nghe thấy quay đầu hỏi : “Vào lúc này là thế nào? Hôm nay là thế nào?” Bảo Ngọc thở dài một tiếng  nói : “Từ lúc cô em tới, tôi đâu có lúc nào không vì cô em mà không nghĩ . Lòng tôi thích thứ gì, nghe thấy cô em nói thích, tôi liền cho em không phải nói đến câu thứ hai ; tôi thích ăn thứ gì, nghe nói cô em cũng thích ăn, tôi đều để nguyên gói không đụng đến mang đến cho em. Bây giờ cô em rộng lượng , đã không đặt tôi vào trong mắt , mấy ngày qua không hỏi han để ý gì đến tôi. Tôi chỉ lãng phí tâm tư, có oan ức cũng chẳng có nơi mà kể.” nói rồi rơi lệ. Đại Ngọc cũng khóc theo, Bảo Ngọc thấy cô không nói lời nào , lại nói : “Nếu anh không tốt, em mắng anh đánh anh đều được, chỉ không nên không hỏi han gì đến anh, khiến anh không hiểu rõ ngọn nguồn , hồn xiêu phách lạc.” Đại Ngọc chất vấn cậu ta, tối hôm qua tại làm sao không để a hoàn ra mở cửa, Bảo Ngọc thề thốt nói không biết việc đó. Đại Ngọc nghĩ có thể a hoàn lười biếng, vì thế tha thứ cho Bảo Ngọc. Hai người biến khóc thành cười, lại hòa thuận.



Hồng lâu mộng , Chương 13


Bày ma pháp, chị em đụng phải quỉ.


Một hôm Bảo Ngọc tham gia tiệc sinh nhật của phu nhân Vương Tử Đằng. Vương phu nhân không đi, Giả Hoàn tới, bèn để nó chép “Kim cương chú” cho mình. Giả Hoàn ngồi trên giường của Vương phu nhân , thùng rỗng kêu to, lớn tiếng bảo a hoàn châm đèn rót trà. Bọn a hoàn đều không hỏi han gì đến nó, chỉ có Thải Hà và nó hợp với nhau nên rót chén trà đưa cho nó.

Được một lát Bảo Ngọc quay về, nằm trong lòng Vương phu nhân làm nũng. Vương phu nhân để Bảo Ngọc nằm trên gối phía sau mình, lại gọi Thải Hà đến vỗ lưng cho cậu để tỉnh rượu. Giả Hoàn từ trước đến giờ vốn ghét Bảo Ngọc, nhìn thấy cậu ta và Thải Hà cười nói càng thêm tức, giả vờ tuột tay, hất cây đèn đầy dầu vào mặt Bảo Ngọc. Bảo Ngọc kêu “ôi trời” một tiếng, người trong khắp phòng đều sợ một phen. Chỉ thấy Bảo Ngọc khắp đầu khắp mặt đầy dầu, trên má bên trái xuất hiện một vết bỏng giộp. Vương phu nhân vừa sợ vừa tức, một mặt ra lệnh cho người rửa mặt cho Bảo Ngọc, một mặt mắng Giả Hoàn. Chị Phượng cũng qua dọn dẹp , nói : “Dì Triệu này cũng nên dạy bảo nó lúc thường.” Vương phu nhân nghe nói, lại gọi dì Triệu tới mắng cho một trận : “Nuôi cái loại hạ lưu dạ tối như thế này, cũng không quản nổi.” Dì Triệu bình thường bụng dạ hẹp hòi nông cạn, với chị Phượng và Bảo Ngọc cực kì khó chịu nhưng không dám biểu lộ ra, hôm nay lại phải chịu tức tối, nhưng đành ngậm đắng nuốt cay.

Hôm sau, mẹ đỡ đầu bán khoán của Bảo Ngọc là Mã đạo bà tới phủ thăm hỏi, thấy Bảo Ngọc bị bỏng, tỏ vẻ nhân từ mà ruột hiểm sâu , nói : “Đây là tai bay vạ gió, chẳng qua là tôi đã cho hoá giải rồi.”,lại mượn cơ hội này lừa gạt không ít tiền dầu đèn. Mã đạo bà ngồi một lát, lại đến chỗ dì Triệu hỏi thăm. Dì Triệu vừa khóc kể khổ, vừa tức tối nói xấu Bảo Ngọc và chị Phượng . Mã đạo bà nói bà ta có cách , dì Triệu nghe thấy trong lòng vui vẻ hân hoan, nói : “Bà có cách nếu linh nghiệm, giết chết được cả hai đứa thì bà muốn gì cũng được.” Vừa nói, vừa cho Mã đạo bà không ít bạc , đồ trang điểm. Mã đạo bà nhận các thứ, rút ra mười con quỷ mặt xanh tóc bạc bằng giấy cắt cùng hai người giấy, đưa cho dì Triệu nói : “Viết tám chữ ngày sinh của hai đứa bọn nó lên hai người giấy này , đặt người giấy và năm con quỉ cùng nhau , mỗi bộ giấu dưới giường chúng nó, đợi tôi ở nhà làm phép , sẽ có kết quả.”

Một hôm Đại Ngọc tới Di hồng viện gặp Bảo Ngọc, thấy Lí Hoàn, chị Phượng , Bảo Thoa đều ở đó. Mọi người đang nói chuyện , dì Triệu và bà Chu tới . Được một lát mọi người cáo từ ra về, Bảo Ngọc bảo Đại Ngọc ở lại , nói có lời muốn nói với cô. Bảo Ngọc kéo tay áo của Đại Ngọc chỉ cười nhưng không nói gì. Bỗng nhiên Bảo Ngọc kêu một tiếng : “Ôi trời, đau đầu quá.” Cậu ta nhảy cao ba bốn thước, nổi loạn hét to, nói năng bậy bạ. Đại Ngọc và bọn a đầu sợ quá vội vàng gọi bọn Giả mẫu. Trong lúc đợi mọi người vội tới, Bảo Ngọc mang đao côn, liều lĩnh làm loạn một trận trong vườn. Mọi người đang lo lắng , thì nhìn thấy chị Phượng tay cầm một con dao thép sáng loáng xông vào vườn, nhìn thấy gì cũng chém. Mọi người càng đâm hoảng , mấy bà có sức lực chạy tới ôm lấy chị Phượng , đoạt con dao, khiêng trở lại phòng.

Mọi người mồm năm miệng mười đề xuất kế hoạch, thử đủ loại phương thuốc y dược , cầu thần xem bói , nhưng đều không hiệu quả.

Mắt nhìn chị Phượng và Bảo Ngọc nằm trên giường , mê man bất tỉnh, ngay cả hơi thở cũng suy nhược . Giả mẫu, Vương phu nhân, Giả Liễn ...đau xót tuyệt vọng . Dì Triệu lại ngấm ngầm vui sướng , giả vờ thiết tha khuyên bảo : “Tôi thấy cậu ấy cũng không sống nổi, chi bằng thay quần áo mới , để cậu ấy đi sớm sủa.” Vừa mới nói xong đã bị Giả mẫu nhổ thẳng vào mặt , mắng cho một trận nên thân.

Giả phủ đang rối, trời sập đất nhào, bỗng nghe văng vẳng truyền lại tiếng mõ, có người tụng : “Nam mô giải oan nghiệt bồ tát. Người trong nhà không khỏe, gặp nguy trúng tà , chúng tôi đều có thể y trị.” Giả mẫu nghe thấy, vội cho người mời vào. Giả Chính thầm nghĩ : “Sân trong sâu thế, âm thanh làm sao lại có thể nghe rõ ràng thế?” , chỉ nhìn thấy một hòa thượng chốc đầu và một đạo sĩ què chân. Đạo sĩ nói : “Nhà ông có bảo ngọc hiếm lạ , lấy ra để chúng tôi niệm thần chú, thì có thể trị bệnh được.” Giả Chính nghe thấy biết ngay là có ý chỉ ngọc của Bảo Ngọc, nên lấy từ trên cổ của Bảo Ngọc đưa cho họ. Hòa thượng đó đỡ lấy, cầm trong lòng bàn tay, thở dài một tiếng rồi nói : “Núi Thanh nghạnh vừa mới xa, chớp mắt đã qua mười ba năm rồi.” Ông ta vừa tụng những lời điên khùng, vừa cọ sát viên ngọc một hồi, đưa cho Giả Chính nói : “Ngọc này đã có linh hồn, không thể ố độc. Hãy để cho hai người bọn họ nghỉ ngơi trong một gian phòng , không được cho những phụ nữ khác xâm phạm vào, ba mươi ba ngày đảm bảo sẽ khỏi bệnh.”

Hai người cũng không mang lễ tạ, quay người bỏ đi. Bọn Giả mẫu làm theo lời hoà thượng , đúng đến tối, chị Phượng , Bảo Ngọc dần dần tỉnh lại , nói muốn ăn các thứ. Sau ba mươi ba ngày , hai người quả nhiên bệnh tình thuyên giảm hẳn.


Sunday, 15 June 2014

Hồng lâu mộng , Chương 12



 

Giải câu đố đèn, Giả Chính lòng buồn.


Một hôm có người đến báo tin, nói Giả phi phái người đưa đến đèn câu đố để người trong Giả phủ giải. Mọi người sau khi nghe đều nhanh tới phòng của Giả mẫu. Thấy một tiểu thái giám cầm một chiếc đèn bằng lụa trắng có các câu đố được dán lên, để mọi người giải, thậm chí đáp án được giải xong còn bao kín lại đưa vào trong cung, xong lại để mỗi người cũng làm một câu đố đèn một lát rồi đem đi. Đương tối, thái giám lại tới Giả phủ đưa những đồ vật Giả phi ban thưởng cho những ai đoán đúng. Trừ có Nghênh Xuân và Giả Hoàn , mọi người đều đoán đúng . Giả phi cũng đoán đúng câu đố đèn của mọi người viết.

Giã mẫu thấy Nguyên Xuân có thú vui như thế , tự mình cũng thấy rất vui, vì thế để mọi người làm một cái đèn rất khéo bao kín lại , để mọi người viết câu đố đèn dán lên mặt trước, thậm chí còn chuẩn bị rượu quả tưởng thưởng mua vui. Giả Chính cũng qua góp vui, Giả mẫu cười nói : “Con ở đây, bọn Bảo Ngọc đều không dám nói cười. Với lại mẹ còn nói một câu đố cho con giải nhé.” Giả mẫu nói một câu, Giả Chính để mua vui cho mẹ , cố ý giải sai mấy lần, bị phạt nhiều thứ, mới nói ra đáp án.
Giả mẫu lại nói : “Con nhìn xem trên lớp bao đèn này đều là các câu đố của chị em chúng nó làm, con lại giải xem nào.” Giả Chính nhìn thấy câu đố của mọi người viết như thế không tránh khỏi ngờ vực trong lòng : “Mẹ thì làm câu đố về pháo tre, sau khi nổ động trời một tiếng thì hóa thành tro bụi ; bàn tính của Nghênh Xuân làm gẩy loạn như điên ; diều giấy của Thám Xuân trôi nổi phóng túng chẳng có phẩm hạnh ; hải đăng trước phật của Tích Xuân không phải điềm lành.” Giả Chính vừa nghĩ vừa cảm thấy trong lòng phiền muộn, cũng không còn phấn chấn nữa, chỉ cúi đầu trầm tư. Giả mẫu thấy con như thế bèn để ông ta về trước nghỉ ngơi. Bảo Ngọc thấy cha đi khỏi, như con khỉ sổ xích cùng các chị em đùa bỡn ầm ĩ. 

Sau khi Nguyên Xuân về cung , nghĩ cảnh sắc trong Đại quan viên thanh lịch, chỉ có đi qua một lần, để không quả là lãng phí , nên hạ lệnh để chị em trong nhà chuyển vào trong vườn Đại quan ở, lại sợ Bảo Ngọc cô đơn nên cũng cho phép cậu có thể vào ở, học hành.

Bảo Ngọc nghe thấy tin này, vui mừng hoa chân múa tay. Sau khi tất cả đã sắp xếp thỏa đáng, mọi người chọn ngày lành để chuyển vào Đại quan viên. Bảo Thoa sống ở Hành vu uyển, Đại Ngọc sống ở Tiêu tương quán, Bảo Ngọc sống ở Di hồng viện, Lí Hoàn sống ở Đạo hương thôn, Nghênh Xuân, Thám Xuân, Tích Xuân phân ra vào ở Xuyết cẩm lâu, Thu sảng trai và Liêu phong trai. Trong Đại quan viên bỗng nhiên trở nên náo nhiệt.

Bảo Ngọc từ khi chuyển vào trong vườn , hả lòng hả dạ. Cậu hàng ngày cùng chị em đọc sách, vẽ họa, sống rất vui vẻ. Ai ngờ nhàn rỗi cũng sinh phiền não, một hôm cảm thấy toàn thân khó chịu, nơi này cũng không thích, nơi kia cũng không ưa. Thằng hầu Mính Yên thấy tình trạng ấy bèn mua mấy quyển tiểu thuyết cổ kim và ngoại truyện Võ Tắc Thiên, Dương Quý Phi, mang cho Bảo Ngọc xem. Bảo Ngọc bình thường chỉ có xem một loại thư tịch “Tứ thư”, “Ngũ kinh”, đâu có xem qua những loại sách này, nên như bắt được của qúi. Mính Yên lặp đi lặp lại cảnh cáo : “Những quyển sách này dù thế nào cũng không được mang vào vườn, nếu không thì tôi ăn chẳng được tội phải gánh. Bảo Ngọc do dự hồi lâu , chọn ra những sách văn chương thanh lịch , len lén mang vào trong vườn xem.
Đúng thời gian này là dương xuân tháng ba, Bảo Ngọc ăn sáng xong, mang một quyển “Hội chân ký”, ngồi bên cầu Thấm phương, trên hòn đá dưới cây đào, say sưa hứng thú đọc sách. Một trận gió thổi qua , thổi bay già nửa hoa đào trên cây xuống, rơi đầy thân đầy đất. Bảo Ngọc định giũ cánh hoa rơi, lại sợ đi bộ giẫm lên, bèn mang cánh hoa đến bên bờ ao thả cánh hoa xuống ao.

Bỗng nghe thấy sau lưng có người nói : “Đổ hoa xuống ao không được, anh thấy nước ở đây sạch, đợi sau khi chảy ra mọi người vứt các thứ dơ bẩn thối rữa xuống ao thì chỉ làm mục nát hoa thôi.” Bảo Ngọc quay đầu nhìn thì ra Đại Ngọc đang mang một chiếc chổi quét hoa, vác một chiếc cuốc , trên cuốc treo một cái bao đựng hoa, thong thả đi tới. Đại Ngọc lại nói : “Em đã dựng một ngôi mộ hoa ở trên gò kia , chúng ta quét cánh hoa, phủ đất lên chiếc bao mỏng này chôn hoa, đế chúng theo đất, như thế chẳng lẽ không sạch sẽ?”

Bảo Ngọc gật đầu lịa lịa, nói : “Đợi anh đặt sách xuống , cùng em thu nhặt.” Đại Ngọc hỏi : “Sách gì thế?” Bảo Ngọc thấy lộ tẩy, biết giấu cũng không qua được Đại Ngọc , bèn nói : “Em này, việc này anh chỉ nói cho em biết, em tuyệt nhiên không được để người khác biết. Đây đúng là quyển sách rất hay, bảo đảm em xem xong , đến cả cơm cũng không muốn ăn.” Nói xong cậu đưa sách cho Đại Ngọc. Đại Ngọc đặt đồ xuống, nhận sách , xem từ đầu đến cuối, càng xem càng thích. Sách đã đọc xong rồi , Đại Ngọc vẫn còn thích chưa muốn buông tay, cầm sách chăm chú mê mẩn, im lặng nhẩm cho thuộc.

Bảo Ngọc sợ người khác phát hiện , cười nói : “Em còn phải khẩn trương lên cất sách đi , chúng ta chôn hoa mới là việc chính.” Đại Ngọc như mơ bắt đầu tỉnh, cùng Bảo Ngọc chôn hoa tử tế.



Hồng lâu mộng , Chương 11





Bảo Ngọc nghe hát, hiểu sai đạo thiền



 

Từ khi Bảo Thoa tới Giả phủ , Giả mẫu thấy Bảo Thoa không những dung mạo xinh đẹp mà còn hiền thục thông tuệ, tấm lòng cởi mở nên vô cùng yêu quí. Nghe nói sinh nhật Bảo Thoa tròn mười lăm tuổi sắp đến , Giả mẫu bèn đưa bạc bảo chị Phượng sắm sửa tiệc rượu, mời ban bát đến hát. Tương Vân vốn định về nhà nhưng vì lễ sinh nhật của Bảo Thoa nên lưu lại.

Tới sinh nhật của Bảo Thoa, trong viện nơi Giả mẫu ở có dựng một rạp sân khấu diễn trò. Các nữ quyến trong Giả phủ cùng dì Tiết, Bảo Thoa , Tương Vân ... sau khi ăn tiệc xong chấm chọn vở hát, nghe hát. Giả mẫu cứ muốn Bảo Thoa chấm trước. Bảo Thoa từ chối không được lại biết Giả mẫu thích lời hát vui nhộn, bèn chấm chọn một vở “Tây du kí”, Giả mẫu vô cùng thích thú.

Tiếp đến chị Phượng, Bảo Ngọc, Nghênh Xuân các chị em ... mỗi người tự chấm chọn một vở hát. Sau khi mọi người chấm chọn xong , Giả mẫu lại bảo Bảo Thoa chấm, Bảo Thoa bèn chọn vở “Lỗ Trí Thâm đại náo núi Ngũ đài”. Bảo Ngọc nói : “Chị chỉ thích chọn loại thế này.” Bảo Thoa nói : “Cậu nghe cả trăm lần vở này mấy năm nay, nhưng không hiểu rõ cái hay của vở diễn.” Nó không chỉ có gieo vần giỏi mà ca từ điền vào còn rất khéo.” Bảo Ngọc vừa nghe nói vội xích lại gần nài nỉ : “Chị ơi, đọc cho tôi nghe với.”

Bảo Thoa bèn bắt đầu đọc. Khi nghe đến : “Trần trùi trụi đi về không vướng víu”, Bảo Ngọc không nén được tình cảm vỗ đùi vỗ tay , nói luôn hay quá.

Buổi tối sau khi tan hát, Giả mẫu thích hai tiết mục của vai Tiểu Đán và vai Tiểu Sửu trong đó, bèn cho người gọi đến gặp . Vừa mới biết Tiểu Đán mới mười một tuổi, Tiểu Sửu mới chín tuổi , Giả mẫu lại càng thêm yêu quí ra lệnh cho  thưởng tiền thưởng vật. Chị Phượng ngắm Tiểu Đán một lúc rồi nói : “Đứa bé này hao hao giống một người, các vị đều không nhận ra à?” Bảo Thoa biết giống ai nhưng chỉ khẽ cười xòa. Bảo Ngọc cũng sợ không dám nói. Tương Vân thì vừa cười vừa nói : “Tôi nhìn thấy giống dáng vẻ của chị Lâm.” Đại Ngọc sau khi nghe liếc Bảo Ngọc một cái , xem phản ứng của Bảo Ngọc, đúng lúc thấy cậu ta đang đưa mắt cho Tương Vân. Mọi người đều nghe thấy câu nói này , nhìn kĩ lại một hồi rồi cười nói : “Quả nhiên không sai.”

Tương Vân vì cho rằng Bảo Ngọc oán trách mình nên nổi giận đùng đùng quay về nơi ở, vừa bảo a hoàn Thúy Lũ thu xếp đồ đạc, vừa lầm bầm : “Ở đâu lại còn muốn lườm người khác, có ý gì cơ chứ.” Lúc này Bảo Ngọc cũng bám theo gót vào, kéo cô lại nói : “Này em, anh đây chẳng phải là vì em sao. Người khác đều biết em Lâm là người nhạy cảm hay suy nghĩ , nhận ra rõ mà cũng không chịu nói, chẳng ngờ em mồm miệng không che chắn lại nói ra. Anh sợ em làm phật ý cô ấy vì thế mới đưa mắt cho em.” Tương Vân hất tay ra nói : “Em thấy anh vì chị ấy mà  đối xử không công bằng. Em vốn không bì được với chị Lâm của anh, lại còn bênh chị ấy, thế là không được. Anh vừa mới nói những lời phỉnh phờ lại còn nói những lời khiến người nghe phát tức.” Nói xong cô đi thằng một mạch tới phòng của Giả mẫu.

Bảo Ngọc thấy Tương Vân không hỏi han mình liền vội đi tìm Đại Ngọc. Ai dè Đại Ngọc lại châm chọc Bảo Ngọc nói : “Người khác mang tôi ra so với con hát đùa cợt là xong , ai ngờ anh lại còn đưa mắt cho Tương Vân. Ý tứ của anh tôi biết rõ rồi , cô ấy nguyên là tiểu thư con nhà vương hầu , còn tôi chẳng qua chỉ là a đầu con nhà bình dân . Cô ấy mang tôi ra làm trò cười chỉ tự hạ thấp mình. Chằng qua mọi người không hiểu hết lòng dạ anh, anh mang tôi ra nói sự tình, sợ cô ấy làm phật ý tôi , cô ấy có làm phật ý tôi hay không thì liên quan gì tới anh.”

Bảo Ngọc thấy chuyện bàn bạc giữa mình và Tương Vân thì Đại Ngọc đã nghe thấy hết rồi, thầm nghĩ : “Ta một lòng vì hai vị các người mà tử tế, bây giờ hai người chẳng hay lại bỏ ta.” Vì thế cậu bẽ bàng quay về phòng của mình.

Sau khi vào trong phòng , ai cậu cũng không hỏi han, Tập Nhân quan tâm cậu cũng không thèm nghe, chỉ giương mắt thẫn thờ. Bỗng nhiên cậu nghĩ tới lời ca trong câu “Trần truì trụi đi về không vướng víu”, không nén được òa khóc to , quay phắt đến trước bàn, viết ra một bài thơ thiền. Đại ý của nó là chẳng cần phải nghĩ đến  việc chứng thực tình cảm từ người khác , như thế càng đỡ phải thêm lo lắng . Khi tới vạn chốn hư không  người ta sẽ giành được nơi trú chân. Sau khi viết xong cậu cảm thấy trong lòng sảng khoái vô cùng bèn lên giường đi ngủ.

Đại Ngọc đến xem động tĩnh của Bảo Ngọc, Tập Nhân mang ra bài thơ thiền. Đại Ngọc sau khi xem, điền ở mặt sau hai câu : “không nơi trú chân, mới là sạch ” thì mang về đưa cho Bảo Thoa và Tương Vân cùng xem . Bảo Thoa cười nói : “Người này ngộ ra rồi, do là hôm qua ở ca khúc đó mà ra cả, thế mới tồn tại kiểu nghĩ này, lỗi tại tôi đầu têu.” Nói xong cô xé luôn. Đại Ngọc muốn cho Bảo Ngọc dứt hẳn ý định học đạo bèn cùng Bảo Thoa, Tương Vân đi đến phòng của Bảo Ngọc , nói : “Giành được chốn trú chân cố nhiên là hay, thế nhưng điều này còn chưa bỏ hẳn thì ngay cả chốn nương thân cũng không có đâu, thế mới coi là sạch. Anh tất nhiên là một chút cũng còn chưa biết, nên mới đi học đạo.”

Bảo Ngọc tự nhận không giác ngộ cao bằng Đại Ngọc , cười nói : “Anh chẳng qua chỉ nói chơi chốc lát một câu.” Nói xong cả bốn người lại chơi đùa cùng nhau.