Wednesday, 6 January 2016

Thư gửi các bạn của ngày xưa



 Tặng các bạn 8e,9e,10n Việt Đức

Ngày ấy đến giờ bốn mươi năm rồi đấy,
Bạn tôi thủa ấy tuổi trăng tròn,
Hà nội khi xưa thanh bình phố vắng
Trường lớp xưa nghèo nhưng chẳng vắng tiếng cười đâu.

Bạn và tôi cùng nhau qua những năm tháng ấy,
Những năm tháng của khó khăn và đói nghèo,
Nhưng tâm hồn vẫn trong veo.
Ngày ra  trường bạn và tôi đã biết thẹn thò,
Nhưng mà vẫn chưa biết hẹn hò.
Chúng mình chia tay nhau lưu luyến ướt hàng mi.

Bạn ơi
Chúng ta từ muôn nẻo đường đời,
Ngày gặp lại
Mắt nhìn nhau rạng ngời,
Tấm lòng đầy vơi,
Nhưng vẫn giữ lời hẹn ước
Tình bạn của mái trường xưa,
Dù dòng đời cho ta
Mỗi người một số phận,
Đắng cay hay ngọt ngào.

Bạn giờ là ai?
Tôi giờ là ai?
Chúng ta chẳng cần biết,
Mà chỉ nhận nhau qua hình bóng của ngày xưa.
Tôi chỉ còn nhớ
Bạn của tôi xinh đẹp,
Bạn của tôi đáng yêu,
Bạn của của tôi hào hiệp,
Bạn của tôi nghịch lắm...nhưng mà ...dễ thương.
Chúng ta cùng yêu Hà nội,
Yêu mái trường, yêu lớp học,
Kính trọng thầy và cô.

Chúng ta gặp lại để rồi bịn rịn chia tay.
Bạn , tôi chốn mây trời
Muôn nơi, khắp nẻo,
Chân bước đi mà lòng chẳng nỡ rời,
Dạ rối bời như chơi vơi.
Hẹn ngày gặp lại chốn đâu nơi?

Thoi đưa năm tháng bốn mươi năm nữa,
Bạn ơi khi ấy chốn đôi nơi
Người đi kẻ ở nẻo đường đời,
Xin bạn hãy giữ tình xưa ấy
Trường ấy bạn tôi , bạn của ngày xưa.

27/8/2014 

Suy tư



Đi hay ở?
Đất lành chim đậu.
Tình xưa nghĩa cũ,
Người có lòng đi có xa lòng vẫn hướng về.
Lòng người hạn hẹp, giữ thù hận, đố kị
Đẩy người đi xa.
Lòng người bao dung rộng mở
Người có đi cũng tìm ngày về.
Con chim chết cũng quay đầu về núi.
Con không chê cha mẹ khó,
Chỉ sợ lòng người
Như con chim sợ cành cong.
Người đi xa có lòng
Sẽ tìm ngày quay về
Cày xới đất gieo hạt mầm mới,
Để đất nơi này lại lành và chim muông về đậu yên bình.




Monday, 4 January 2016

Thời hoa đỏ

Doãn Thanh Tùng

Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
Chẳng cho lòng ta yên.
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
Về cái vẻ thần kì của ngày xưa.
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê của thời thiếu nữ
Mỗi mùa hoa đỏ về
Hoa như mưa rơi rơi
Cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
Hoa như mưa rơi rơi
Như tháng ngày xưa ta dại khờ
Ta nhìn vào tận sâu mắt nhau
Mà thấy lòng đau xót.
Trong câu thơ của em
Anh không có mặt
Câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
Anh đâu buồn mà chỉ tiếc
Em không đi hết những ngày đắm say.
Hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
Không cho ai có thể lạnh tanh
Hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
Như vết xước của trái tim.
Sau bài hát rồi em lặng im
Cái lặng im rực màu hoa đỏ
Anh biết mình vô nghĩa đi bên em.
Sau bài hát rồi em như thể
Em của thời hoa đỏ ngày xưa
Sau bài hát rồi anh cũng thế
Anh của thời trai trẻ ngày xưa.


Điều gì đã được thầm thì với trái tim anh?



Mặt trời lặn rồi lại mọc trên biển
Hùng vĩ, mênh mang, tràn trề nhựa sống.
Ánh vàng  ấy đã thầm thì gì với trái tim anh?
Để lòng anh tràn đầy hi vọng rồi ước mơ.
Ánh trăng rải khắp mặt hồ
Long lanh, sóng sánh, mơ màng quyến rũ.
Ánh bạc ấy đã thầm thì gì với trái tim anh?
Để lòng anh xao xuyến rồi ước mơ.
Cuốn sách nhỏ trong tay anh
Cũng ánh lên những sắc cầu vồng rực rỡ.
Ánh sáng thông thái ấy đã thì thầm gì với trái tim anh?
Để rồi lòng anh mạnh mẽ như được dẫn đường tới ước mơ.
Ánh lửa le lói trong ngôi nhà nhỏ bên sườn đồi vắng
Ấm áp, lẻ loi, mong chờ, nhẫn nại.
Ánh sáng bình dị ấy đã thầm thì gì với trái tim anh?
Để lòng anh dịu dàng rồi ước mơ.
Và bóng dáng người con gái trong ngôi nhà nhỏ đó
Thấp thoáng khi dưới ánh mặt trời lúc dưới ánh trăng.
Tia sáng mong manh ấy đã thì thầm gì với trái tim anh?
Để rồi lòng anh muốn cùng nàng thực hiện chung ước mơ.




Chuyện là như thế



Có những lúc, có những khoảng thời gian
Ta cảm thấy như dòng đời nghẽn lại.
Bao ưu tư trăn trở trong óc không định hình
Trái tim trĩu nặng
Chỉ lờ mờ cảm nhận một nỗi lo âu không rõ tên.
Bao ý tưởng, bao dòng chảy của câu chữ lặn đâu hết
Dưới bàn phím các con chữ khô khan lay lắt vật vờ.
Tình vẫn còn đó mà như trống vắng,
Nhiệt huyết vẫn còn đây mà như cạn kiệt.
Chỉ khi dòng chảy của suy nghĩ đã khai thông
Và ta đã bắt tay vào thực hiện
Lòng mới nhẹ vơi phần nào.
Dù khó khăn trắc trở
Dù căm giận uất ức
Những phức tạp rối rắm đã trở thành đơn giản rõ ràng ,
Cảm xúc bất chợt lại quay về
Tràn đầy, sâu lắng
Bởi ta tin mình đang trên con đường thực hiện ước mơ cho ngày mai.