Saturday, 21 February 2026

Hoa nở hoa lại tàn

 


Hoa nở hoa lại tàn, 

Xuân đến Xuân lại đi.

Buốt tê, băng giá, gió đông hun hút thổi,

Lạnh thấu, xuyên cả tâm can người.

Ven đường nụ hồng hoa mới hé.

Xuân kia đang lặng lẽ quay về....


22/12/2020

Nhl 

Đâu chỉ là buốt lạnh


Đâu chỉ là buốt lạnh,

Đâu chỉ là giá băng,

Trời thử lòng em gái

Quay cuồng giữa đất trời mông mênh,

Chênh vênh giữa bấp bênh.

Đêm đông dài khắc khoải,

Nhen nhóm đốm lửa hồng, 

Mong manh hơi ấm mỏng, 

Níu chặt, giữ chặt, chờ mùa Xuân!

22/12/2020

Nhl 

Tháng ba Hà nội



Mây lững lờ,

Lững lờ.

Người hững hờ,

Hững hờ.


Xuân về vội

Không chờ.

Hoa rộ nở

Sững sờ.

Trời nóng lạnh

Bất ngờ.

Người nóng lạnh 

Không ngờ.


Mưa phùn nhẹ

Rắc mờ,

Hoa gạo nở

Đỏ cờ,

Người đi vội 

Ngó lơ.


Đêm qua mưa

Xổ tơ,

Hoa gạo rụng

Đầy bờ,

Loa kèn bung 

Nụ nở,

Đời là vậy

Hững hờ?


Nhl 12/4/2021 

Wednesday, 30 January 2019

Xuân về thật rồi


Mưa rơi rơi rắc rắc,
Thấm ướt mi em rồi.
Giọt mưa xuân rắc rắc,
Lòng em, dạ bồi hồi.
Cánh hoa đào nhẹ trôi
Theo gió xuân rắc rắc,
Thẩm hương mắt anh rồi.

Trong mưa xuân lất phất,
Trong hương xuân ngây ngất,
Bất chợt ánh mắt em
Theo gió xuân rắc rắc
Thẩm hương mắt anh rồi.


Trưởng thành


Thật khó,
Là khi sống như chính mình?
Hay là khi sống không như chính mình ?
Phải chăng sự cô đơn là cái giá phải trả ?
Khi bạn mỉm cười,
Nào ai dám chắc nụ cười đó là vui?
Hay buồn ?
Ẩn chứa sâu nỗi niềm gì ?
Thở dài?
Im lặng?

Năm tháng trôi qua ta đã học được quá nhiều 'bài' sợ...
Ôi lòng người trần gian thật khó lường ...
Trên con đường trưởng thành mà ta lầm lũi tiến
Ánh mắt nụ cười chứa chan tuổi hai mươi lặn tắt dần ...dần.
Âu là cái giá của sự từng trải ?

Tuổi hai mươi đã qua lâu rồi,
Nụ cười ánh mắt  hằn, bồi vết nhăn,
Biết sợ và không còn biết sợ...
Trái tim rộng mở khi xưa
Chẳng còn lại bao nhiêu chỗ nữa,
Nhưng lòng bao dung thì mở
Rộng mở thêm nhiều.
Đấy là sự trưởng thành ?

Tuesday, 29 January 2019

Day dứt



Nếu như
Cảm biết kết cục sẽ ...chẳng biết là gì...
Vẫn muốn được thử,
Vẫn muốn nuôi hy vọng.
Ừ thì thử,
Tự cho mình nuôi thêm một cơ hội,
Và đừng oán giận đời nghiệt ngã ?

Chỉ là muốn nuôi hy vọng,
Chỉ là muốn nghĩ với mình chắc sẽ khác,
Kết cục dở dang, chìm đắm khổ đau
Liệu có nên thương thân, trách oán thế gian ?

Ta đâu còn con trẻ nữa.
Cuộc đời vốn dĩ là thế, đâu thể luôn công bằng.
Chấp nhận nó, như nó luôn là thế,
Liệu ta có sẽ thanh thản yên bình ?


Sự tồn tại


Khi bạn chẳng còn đặc biệt nữa
Trong mắt ai...
Là lúc ai đó đã quên bạn.
Đừng trách ai đã vô tâm,
Đừng oán ai đã tuyệt tình...

Với nhau...ta chỉ là những lữ khách trên một chặng của đường đời.
Người... chẳng thể quên hình bóng rừng cây ngọn cỏ dưới bầu trời họ từng qua,
Người... ám ảnh mãi với chùm sao băng chợt hiện rồi vụt tắt.
Vô số người người... quá quen với ánh mặt trời, như quen với hơi thở ,
Và rồi họ không còn nghĩ về không khí và mặt trời.
Vẻ như họ không còn nghĩ suy
Khi mải miết mưu sinh
Tưởng và mơ dòng sông kia chẳng thể cạn?

Khi bạn suy nghĩ
Khi bạn cảm nhận
Trái tim bạn run lên,
Ánh mắt bạn có hào quang rực rỡ,
Bạn trở nên đặc biệt trong mắt ai,
Ai đó trở nên đặc biệt trong mắt bạn...
Phải chăng
Con người ta mới thực sự tồn tại là khi luôn nghĩ suy?