Friday, 7 February 2014

Người cũ về thăm chốn cũ

Hà nội tháng chạp năm Nhâm Thìn 2012



Hà nội vào những ngày tháng chạp
Đi đâu cũng chỉ thấy tắc đường.
Dòng người chen chúc dài vô tận
Khói bụi ồn ào inh ỏi tiếng còi xe.

**
Phố cũ Hàng đào như thơ đó
Mà nay nhộn nhạo người chen người
Hàng họ xếp đống không còn lối
Hè xưa đâu chỗ người đi chơi.
Đường tắc người xe nhích từng bước.
Ào ào phố đông...chốn hư không?

Người cũ dần đi, đâu còn mấy.
Tứ xứ người đâu đổ đổ về.
Người lạ, cảnh lạ, cách nói lạ,
Nhìn giời nhận mình người bến Tràng an.
Họ nguýt... nào tôi đã làm gì đâu cơ chứ?
Chỉ là tôi, người cũ về thăm chốn cũ mà thôi.

**
Tôi về thăm dì nơi phố ấy
Gác xưa tôi ở tường vẹo xiêu,
Mái ngói xô nghiêng đen rêu bám.  
Dì tôi nay đã còng thêm nhiều.
Người đẹp Hàng đào ngày xưa ấy
Tóc trắng tựa mây, vẫn yêu kiều,
Lầu son gác tía dì đâu hám
Goá chồng khi tuổi mới biết yêu.
Dì tôi ở vậy bao năm ấy
Chăm mẹ chăm em trọn bao điều.

Xuân sắp đến, dì lúi cúi sửa soạn ban thờ chính.
Sắp hương, hoa, ngũ quả đủ màu.
Bánh chưng xanh đỗ hành, tay dì yếu không thể gói,
Đành để người quen sắp, nấu giùm.
Gà, giò, mứt... con cháu đòi mang biếu,
Riêng có xôi vò Hà nội dì muốn tự thổi thôi...

**
Sáng ba mươi tết tôi cùng dì
Đi chợ xuân sắm cành đào thắm,
Lạ làm sao thấy phố phường hoe nắng
Người biến đâu, chuyện cổ tích thần kỳ.
Xuân se lạnh, đào hồng về đem thêm nắng,
Phố xá sạch hơn,cảnh phố hiền hơn.
Không sục sôi dữ dội như những ngày hôm trước.

**
Sẩm chiều ba mươi tôi qua phố,
Mưa phùn như không, thoảng thoảng bay,
Chiều muộn tiết xuân se se lạnh,
Thớt thưa chồi biếc thoáng nhẹ lay.

Nhà ấy nhấp nhô mái kề mái,
Đường ấy thoảng thi thấy bóng người,
Bước chân mau vội về chốn cũ
Tìm về đoàn tụ ta với người.

Nhà nhà cửa đóng lặng như tranh,
Gác trên cửa kính khéo buông mành
Lấp lóe qua khe ô cửa nhỏ
Ánh điện nhà ai soi đâu rõ.

Hình bóng phố xưa như tĩnh tại,
Trong tôi tim đập như khựng lại
Thời gian, thật lạ, như ngừng trôi
Hà nội của tôi, xưa... đây rồi.





Biết yêu



Khi xưa...

Trái tim xao xuyến...lần đầu biết yêu.



Phải chăng? Tình yêu đẹp vì làm ta bay bổng,

Ngỡ thế gian này chỉ mình ta biết yêu.

Tình yêu là thế, chín bỏ làm mười.

Nhưng mười người đã yêu sao chỉ có một người biết yêu?



Năm tháng qua đi...

Nụ cười đâu còn thơ ngây

Lòng người đâu có khờ dại

Mà tình yêu còn đó chẳng đổi thay.



Ru con



Trời buồn mây mù giăng

Chim trời chốn xa xăm

Bay tìm về tổ ấm

Chỉ còn lại cái chấm

Trên nền trời quạnh hiu.



Sao lẻ loi mỗi mình

Con chim trắng bơ vơ

Con chim trắng dại khờ

Nhớ nhung cành trúc xinh.



Con hời, con hỡi ơi

Ngủ ngoan thời con nhé

Lòng mẹ đang rối bời

Chiều cô đơn quạnh quẽ.



Con ơi đôi mắt xinh

Giờ này đang say giấc

Con ơi đôi môi xinh

Cười mụ dạy trong mơ.



Con ơi ngủ ngoan nhé

Lòng mẹ quặn như xé

Đâu dám nỡ bỏ con

Chỉ hận đời không tròn.



Cuộc đời mẹ dang dở

Tuổi xanh đã lỡ làng,

Mẹ vẫn muốn lòng mở

Mẹ vẫn muốn sang ngang.



Con ơi khi lớn khôn

Theo chim trời sải cánh,

Nhớ thương trúc đầu cành

Thân vàng lá lại xanh.



Mẹ của con vẫn đó,

Thời gian in tháng ngày

Trên đôi mắt bỏ ngỏ

Trên đôi môi lặng buồn.

Mẹ nuôi con khôn lớn

Đã bỏ đi tuổi xuân.






Thành phố yêu dấu




Ôi thành phố yêu dấu,

Những tháng năm đầy ắp tiếng ve

Hoa sấu trắng rụng đầy hè

Dành nhau quả chua me.



Xa thành phố yêu dấu,

Những tháng năm sơ tán bom đạn Mỹ

Hè đường đặt hầm trú ẩn

Nhường nhau chiếc mũ rơm.



Ôi thành phố yêu dấu,

Gió thu không cuốn nổi lá vàng

Cô gái, chàng trai trên phố

Thoáng nhìn nhau heo may.



Xa thành phố yêu dấu,

Gió lạnh chiến tranh biên giới thổi

Trai tráng ba lô ra trận

"Hương thầm"*theo riết ta.



Ôi thành phố yêu dấu,

Rồi chim én cũng nhớ ngày về

Chàng trai ấy có về không

Hương hoa thầm ngóng trông.



Xa thành phố yêu dấu

Vì nắng cháy, mưa giông, bão tố

Dòng đời mang người đi

Lưu luyến người ở lại.



“Ôi thành phố yêu dấu

Trái tim tôi luôn hướng về người

Mãi dù ở chân trời nào

Vẫn nhớ người người ơi.''**



Xa thành phố yêu dấu

Trái tim tôi luôn nhớ về người

Cho dù tới nơi góc bể

Vẫn hẹn về người ơi.

* Là chữ trong một bài thơ nổi tiếng của Phan thị Thanh Nhàn.
**Hình như là lời của một bài hát/hay thơ được phổ nhạc nào đó mà tôi không nhớ.

Saturday, 1 February 2014

Paulo Coelho : Sự hòa thuận giả dối.

 False harmony

 January 31, 2014 
 by Paulo Coelho

Chú tiểu Chu Lai bị sư phụ đánh vì ngài không tin vào bất cứ  điều gì chú nói. Nhưng mà vợ của sư phụ lại quí mến Chu Lai và yêu cầu chồng mình phải xin lỗi chú.
Dù không muốn nhưng không dám phản đối vợ, sư phụ cùng vào chùa với vợ và lẩm bẩm vài lời xin lỗi.
"Tôi không tha thứ cho thầy," Chu Lai đáp, "thầy hãy quay về làm việc đi."
Người đàn bà kinh ngạc. " Chú đã làm tổn thương chồng ta, chú không phải là người rộng lượng."
Chu Lai đáp:
" Trong lòng tôi không chứa sự hận thù. Nhưng nếu thầy không thành tâm xin lỗi thì tốt hơn cả là để thầy biết được bây giờ thầy đang khó chịu với tôi. Nếu tôi nhận lời xin lỗi của thầy, chúng tôi sẽ tạo ra một sự hoà thuận giả tạo, và điều này sẽ khiến chồng phu nhân còn tức giận hơn. "


False Harmony
The monk Chu Lai was beaten by a teacher who did not believe anything he said. However, the professor’s wife was a follower of Chu Lai, and demanded that her husband had to apologize to him.
Displeased, but without the courage to deny his wife’s wishes, the man went to the temple with her and murmured some words of repentance.
“I do not forgive you,” replied Chu Lai, “go back to work.”
The woman was horrified. “My husband is humiliated, and you were not generous!”
And Chu Lai responded:
“Within my soul there is no rancor. But if he is not truly sorry, it is better for him to recognize now that he is mad at me. If I had accepted his apology, we would be creating a false state of harmony, and this would further increase the anger of your husband.”

Paulo Coelho : Thứ vũ khí hủy diệt mạnh nhất .

The most destructive of weapons

December 27, 2013. Paulo Coelho fb.
by Paulo Coelho

Thứ vũ khí hủy diệt mạnh nhất không phải là giáo mác hay trọng pháo gây ra những vết thương trên cơ thể hoặc phá hủy những bức tường. Thứ vũ khí hủy diệt kinh khủng nhất chính là từ ngữ. Nó có thể làm hỏng một cuộc đời mà không để lại một dấu máu và những vết thương của họ không bao giờ lành.
Thế thì chúng ta hãy làm chủ cái lưỡi của mình mà đừng làm nô lệ cho những lời nói của mình. Thậm chí ngay cả khi những từ ngữ được dùng vào trận chiến chống lại ta thì ta cũng đừng tham gia vào một trận đánh mà không thể thắng. Vào thời khắc chúng ta đặt mình ngang với kẻ thấp hèn thì chúng ta sẽ phải đánh nhau trong bóng đêm và kẻ chiến thắng chính là chúa tể của bóng đêm.
Lòng trung thành là hạt ngọc trong cát và chỉ những người thực sự hiểu được ý nghĩa của nó mới có thể nhìn thấy nó. 
Vì thế những kẻ gieo bất hòa có đi qua cùng một điểm cả nghìn lần cũng không bao giờ thấy được viên ngọc bé nhỏ mà nó giúp cho những con người giữ được tình đoàn kết bên nhau.
Lòng trung thành không bao giờ bị áp đặt bởi sức mạnh, nỗi sợ hãi, nỗi bất an hay sự đe dọa. Đó là  một sự lựa chọn mà mà chỉ có những tâm hồn mạnh mẽ có dũng khí để thực hiện.
Và vì đó là một sự lựa chọn cho nên nó sẽ không bao giờ chịu được sự phản bội nhưng nó sẽ luôn tha thứ cho lỗi lầm.
Và vì đó là một sự lựa chọn cho nên nó đứng vững với thời gian và vượt qua những thử thách.


The most destructive of weapons
December 27, 2013
by Paulo Coelho


The most destructive of weapons is not the spear or the siege cannon, which can wound a body and demolish a wall. The most terrible of all weapons is the word, which can ruin a life without leaving a trace of blood, and whose wounds never heal.
Let us, then, be the masters of our tongue and not the slaves of our words. Even if words are used against us, let us not enter a battle that cannot be won. The moment we place ourselves on the same level as some vile adversary, we will be fighting in the dark, and the only winner will be the Lord of Darkness.
Loyalty is a pearl among grains of sand, and only those who really understand its meaning can see it.
Thus the Sower of Discord can pass the same spot a thousand times and never see the little jewel that keeps together those who need to remain united.
Loyalty can never be imposed by force, fear, insecurity or intimidation. It is a choice that only strong spirits have the courage to make.
And because it is a choice, it will never tolerate betrayal, but will always be generous with mistakes. And because it is a choice, it withstands time and passing conflicts.  
 taken from THE MANUSCRIPT FOUND IN ACCRA