Tuesday, 29 January 2019

Tha thứ


Cuộc đời này vốn dĩ  là một dòng sông,
Chảy ngoằn ngoèo uốn khúc.
Đừng cố ép mọi con đường phải luôn là thẳng,
Chỉ cần ta đã cố gắng hết mình.

Thế giới bao la, ta chỉ là hạt cát.
Cuộc đời này vốn dĩ luôn không công bằng
Đời tất sẽ nhiều đau khổ.
Đời quá ngắn so với dòng thời gian,
Cớ sao mãi không thể thanh thản
Cứ khắt khe giày vò hoài với bản thân?

Đừng tính toán quá chi li mọi điều,
Ta chẳng thể hoàn hảo nhưng ta có thể chân thành,
Ta có thể không giàu nhưng ta có thể sống vui
Ta muốn giải thoát nhưng quyết không bán linh hồn.

Đã cố gắng hết mình thì cũng nên mỉm cười trên số phận
Dù số phận chưa nở nụ cười.
Hãy rộng lượng với bản thân mà tha thứ
Sau tất cả những việc ta đã làm với cuộc đời.


No comments:

Post a Comment