Sunday, 27 March 2016

HÁT CHO ĐỒNG ĐỘI TÔI NGHE

Nguyễn Đình Huân fb Huan Nguyen Dinh

Tôi đứng hát cho đồng đội tôi nghe.
Giữa nghĩa trang khắp bốn bề hoang vắng.
Đồng đội tôi đang xếp thành hàng thẳng.
Xung quanh tôi toàn màu trắng mộ bia.

Không khóc đâu sao nước mắt đầm đìa.
Một liệt sĩ nằm dưới kia là bạn.
Nó với tôi cùng vào bom ra đạn.
Cùng chung chiến hào chung lán rừng sâu.
Mẩu thuốc lá ngày ấy vẫn chia nhau.
Chia từng củ sắn mớ rau khi đói.
Quê của bạn tôi ở ngoài Hà Nội.
Nó hát ngọt ngào giọng nói cũng hay.
Xa giảng đường bạn tôi đã vào đây.
Nó tâm sự mong một ngày học lại.
Cho tôi xem lá thư người bạn gái.
Hẹn ngày về sẽ mãi mãi nên duyên.
Nhưng bạn tôi ở lại với bưng biền.
Một viên đạn thù đã xuyên qua trán.
Khi chúng tôi đang xung phong cùng bạn.
Tôi chôn nó rồi dưới tán rừng xanh.
Bạn về nghĩa trang khi hết chiến tranh.
Tổ quốc ghi công bạn thành liệt sĩ.
Xin bạn yên lòng nằm đây yên nghỉ.
Nghe mình hát bài đồng chí ngày xưa.

Wednesday, 9 March 2016

Học đòi Bút tre



Làm thơ tôi quyết làm thơ
Làm thơ tôi quyết thơ ra không vần
Không vần bởi khó hiệp vần
Không vần cũng bởi chả cần vần đâu
Chỉ ưng ý tứ thật sâu
Chỉ ưng câu chữ đượm mầu chất thơ.
**
Làm thơ tôi quyết làm thơ
Làm thơ đôi lúc thơ ra cũng vần
Thơ vần bởi tại tâm thần
Đôi khi lại thích thật vần mới ưng
Câu này chữ ấy bỗng dưng
Ý này tứ ấy đã ưng lại vần.
**
Thế nên nếu chán chẳng lần
Thì xin bạn mến mời Trần ...Bút tre.


Chuyện xưa



Nhà em xóm ấy rìa cuối làng
Dậu thưa mướp quấn trổ hoa vàng,
Con đường đất nhỏ bao bờ dậu
Cỏ xanh chừa lối anh đi về .

Nơi ấy ao làng trong mát mẻ
Hàng tre rợp bóng chặn nắng hè
Đồng không nắng rọi như đổ lửa
Người, trâu tìm chốn tạm nghỉ trưa.

Anh dựa cán cày ngắm hoa vàng
Áo em nhập nhòa trong bóng nắng
Tiếng em rộn cười trong trưa vắng
Túm tóc đuôi gà cột khăn mùi xoa.

Rồi một ngày buộc phải đi xa
Chỉ một lời thôi muốn nhắn nhủ mà,
Sao phận sao thời cứ lỡ nhịp
Để rồi thời gian cứ thấm thoát qua.

Xuân ấy cuối vụ đồng vàng ruộm
Anh về nơi ấy tìm hoa vàng
Cảnh xưa khác quá đâu còn thấy
Chẳng thấy hàng tre , chẳng thấy ao.

Đường lớn, nhà cao rào bao kín
Ngỡ ngàng  sao khéo chọn ngày về?
Dậu thưa mướp quấn chỉ còn trong kí ức
Thủa ấy xa rồi, chuyện dĩ vãng ngày xưa.




Sunday, 6 March 2016

NEU confessions # 6705


Viết khi đọc tâm sự của chàng trai trên “NEU Confessions" buồn thương người bạn gái đã mất vì tai nạn trong ngày 8/3 khi đi mua hoa cùng bạn về để bán.

Hôm nay anh lại thấy nhớ em,
Bên hồ Tây tiết tháng ba se lạnh
Nơi hai chúng mình thường hay hò hẹn.
Đêm đã khuya lắm rồi
Chỉ thấy tiếng sóng xô bờ oàm oạp thôi.
...
Em bỏ anh đi mà không nói một lời,
Em bỏ anh đi để bao dự định hai chúng mình lỡ dở
Em bỏ anh khi đã cùng hẹn ước không bao giờ xa rời.
Đau lắm, tim như xé, anh không sao thở được.
Anh bàng hoàng, khóc ngất, uất hận, đắng cay.
Những tháng ngày dài lê thê u ám,
Hàng đêm ròng anh thức trắng ngắm hình em
Anh cứ nghe mãi nghe mãi  giọng em chẳng hề chán...
...
Khi anh nhận ra mình vẫn phải tiếp tục sống,
Anh bỗng sợ... rồi sẽ quên em.
Anh đã sống, vượt qua những ám ảnh của ngày ấy,
Con đường đó
                         nơi em qua lần cuối
                                                           vương đầy máu và hoa,
Em bỏ anh đi khi tuổi xuân rực rỡ như hoa.
Em bỏ anh đi vào một ngày tháng ba.
...
Mấy thì xuân qua lòng anh dẫu là dịu lại
Sao vẫn khôn nguôi thương nhớ em nhiều.
Em ơi, khuya rồi, hãy ngủ ngon em nhé.



Friday, 4 March 2016

Gai của hoa hồng




Ta
Đi với bụt mặc áo cà sa
Đi với ma mặc áo giấy.
Ta biết
Con sâu kia ngụy trang xanh lẫn vào trong những chiếc lá
Sâu vẫn chỉ là sâu.
Con bướm kia khoe đủ sắc màu
Lẫn vào trong hoa.
Bướm vẫn chỉ là bướm.
Hoa hồng ở nơi đâu vẫn chẳng thể lẫn lộn,
Nó bảo vệ hương sắc của mình bằng những cái gai.
...
Người tốt thường vô tư không biết tự bảo vệ mình.
Họ cần phải được học từ hoa hồng ...cách mọc gai.





Wednesday, 2 March 2016

Kỳ vọng ở Mặt trời




Người ta bảo
Có hai thứ con người chẳng thể nhìn được ,
Đó là mặt trời và lòng người.
Anh là mặt trời của em.
Em luôn nhìn về phía anh mà không thấy chói,
Chỉ thấy yêu thương , tự hào.
Người ta bảo
Chưa đến bến biết sao trong hay đục.
Phải, anh là bến bờ của em
Vừa trong mà vừa đục.
Người ta bảo
Hai người bên nhau bao lâu không quan trọng,
Cái chính là sự chân thành và sẻ chia.
Em hồn nhiên và tận hưởng từng ngày,
Yêu hết mình và không kỳ vọng,
Dựa vào bờ vai anh và để anh dựa vào bờ vai em.
...
Rồi một ngày kia
Em ngửa mặt nhìn trời,
Mặt trời chói lòa khiến em nhòa nước mắt.
Em biết ... mình chẳng thể nhìn được mặt trời.
Vẫn biết không kỳ vọng, nhưng sao vẫn phải bận tâm?
Vẫn biết mình đã có những tháng ngày hạnh phúc, nhưng sao cay đắng thế?
Trời thu xanh, nắng thu tàn ... sao nắng vẫn chói chang?
Biển bao la, vẻ hiền hòa ... sao chẳng ngừng sóng vỗ?
Em ngửa mặt, khép mi, nuốt nước mắt vào trong.
...
Cuộc đời này bí ẩn như trời biển
Bởi ta chẳng thể biết chắc điều chi ở cuối con đường.
Có lẽ vì thế mà em vẫn muốn lòng mở,
Yêu hết mình và ... kỳ vọng ở Mặt trời.