Wednesday, 2 December 2015

Mơ ước



 
Cuộc đời là thế.
Có những điều ta thực sự không muốn
                                               Mà vẫn thôi thúc ta phải làm ,
Có những điều ta thực sự muốn
                                               Mà không dám hay không thể nhận.
Đôi khi
Lồng son gác tía với người này
Lại là chốn lao tù của người kia.
Không phải ai cũng hiểu.
Đôi khi
Ta muốn bộc lộ
Nhưng giữa chừng nghẹn lại, lặng câm
Chỉ những giọt lệ kia cứ trào ra không sao cầm nổi.
Đôi khi
Ta uất ức
Mà buộc phải nén lòng,
Nén cả những giọt lệ chỉ chực trào dâng.
Đôi khi
Ta chỉ còn biết
Cắn răng ứa máu
Lê chân bước...
**
Người an phận than cuộc đời này thật vô nghĩa,
Người băn khoăn nghĩ phải chăng ta không biết mình muốn gì?
Tôi muốn cuộc đời này không thể là vô nghĩa,
Tôi biết rõ điều tôi muốn là gì,
Nhưng vẫn còn chút hoảng sợ chưa dám thú nhận
Bởi nghi ngờ dũng khí của chính mình.
**
Để rồi,
Trọn cả cuộc đời này lòng tôi vẫn thầm đau đáu
Mơ ước có được
                             Người
Cùng nắm tay tôi, lại đi những bước đầu tiên.
Bởi cuộc đời này có đâu- chỉ- vài khúc ngoặt
Cần phải dấn thân đi những bước đầu tiên.




Wednesday, 11 November 2015

Thật lạ



Em không nói 
               Đâu phải vì em không có gì để nói?
Anh không nói 
              Có phải vì anh chẳng hề suy nghĩ điều gì?
Em làm thế 
              Bởi vì em cần phải làm như thế?
Anh làm như thế 
              Bởi vì anh không biết nên phải làm gì?
Thật là lạ ...
             Sao chẳng ai trong chúng ta muốn định rõ điều này?
Trái tim con người hay nóng vội
Cứ muốn nói hộ , giải thích hộ cho những gì mình thấy ở người mình yêu,
Cứ muốn điểm tô thêm sắc thêm màu cho những gì mình mong muốn,
Cứ muốn có một câu trả lời thật nhanh...lại hoàn hảo,
... Mà chẳng để thời gian kịp bày tỏ rõ chi tiết ngọn ngành.
Rồi khi đứt gánh giữa chừng
Lại đổ cho lòng người chóng đổi thay mưa nắng.




Chuyện phố có hàng cây cơm nguội





Hà nội phố có hàng cây cơm nguội
Gió hồ về sao tha thướt dịu dàng,
Bốn mùa thay nhau cứ đến rồi lại đi
Gác nhà ấy cũng đã thay màu sơn cũ.

Nhà bên ấy có một cô con gái
Mái tóc thề buông chấm ngang vai,
Tình cờ tôi chợt thấy trong chiều nọ
Cùng một chàng trai vai sánh vai.

Thu ấy lá vàng như rụng sớm
Hàng cơm nguội vàng thêm thẫn thờ.
Nhà tôi bên phố nhận thiếp cưới
Cha mẹ gả cô lấy chồng xa.

Khuya  trên phố dưới gốc cơm nguội già
Bao nhiêu lần anh đứng đó rồi lại qua,
Gió thoảng thốt lùa dọc con phố nhỏ
Lá xào xạc xao xác ắp đầy âu lo.

Trời chỉ là chủ nhà đón đưa lữ khách
Xuân hạ thu đông là những vị khách đến rồi lại đi
Thu này đi để hẹn ngày năm sau lại đến
Nhưng thu năm ấy thì chỉ có một mà thôi.



Sunday, 8 November 2015

Thu Hà nội



Xe người bán hoa chở cúc vàng
Chở mùa thu đi rải từng con phố.
Nắng theo người về trong vắt như điểm tô
Hương theo gió về lưu luyến vương mọi nẻo.
Lá sấu rải vàng hè nơi con phố nhỏ
Xao xác tiễn chân người ấy bịn rịn đi xa.
Dây tơ lòa xòa che mắt ai sau khung cửa cũ,
Chùm quả lúng liếng đong đưa cùng giọt nắng trong gió thu.
Lá trên cành rúc rích cười trong gió sớm
Bởi gió nghịch ngợm kéo váy ai bay bay.
Hàng sấu rậm rì xưa cũ chẳng đổi thay
Chẳng khi nào muốn ghen hờn với sắc màu của trời thu ấy
Trong và xanh thăm thẳm .
Bỗng...trời hờn mà nổi cơn giông quạt gió,
Xua mây về che bớt màu của trời thu.
Mây òa khóc thành cơn mưa nhỏ
Giọt mưa ấy sao long lanh, trong lành, ai có tỏ?
Bởi đó là giọt nước mắt của mùa thu, người ơi.