Friday, 30 December 2016

Cô đơn


Đêm thu mênh mang trời cao trong thăm thẳm
Sao xanh vô vàn trên dải ngân hà xa xăm,
Sóng ộp ạp vỗ về bờ cỏ ướt
Gót chân ai thấm lạnh sương khuya.

Gốc cây xù sì thẫm đen đổ nghiêng bên hồ vắng
Bóng ai thẫn thờ ngồi tựa bên cây.
Nào ai dám thú đang cô đơn trống vắng?
Nào ai dám thú mong mỏi tìm được người tri kỷ cùng ai?

Có những khoảnh khắc ta ngất ngây chìm đắm
Trong đôi mắt trong veo hay đôi mắt sâu thẳm
Mà ngỡ như tìm được số phận của cuộc đời.
Âu cũng chỉ là cuộc đời cho ta những khoảng khắc
Để rồi như sóng đẩy ta về với sự thường.

Cuộc đời ta như một con thuyền trên sóng,
Ta là người cầm lái.
Ta muốn tới nơi góc bể chân trời
Nơi ấy có thể chưa từng in dấu chân ai.
Ta lênh đênh trên con thuyền ấy
Cùng bạn đồng hành mà cũng có thể chẳng cùng ai.

Để rồi hiểu
Chẳng thể có ai hiểu đúng tâm hồn ta
Chẳng thể có ai luôn thấu hiểu ai trên thế gian này.
Để rồi càng biết nâng niu
Những tâm hồn nhạy cảm biết cảm thông, xao xuyến...
Những ánh mắt như muốn nói lên lời...
Những cử chỉ thoảng qua không cần nói...
Mà hai tấm lòng thoáng chốc bỗng hiểu nhau.

Người càng hiểu sâu cao
Càng hay suy ngẫm
Càng muốn đào sâu tận nơi cuối con đường ,
Lại càng cô đơn.
Bởi con đường hẹp quá
Chỉ vừa đủ cho một dấu chân người.

Người đời không thể hiểu
Người đời chưa thể hiểu.
Chỉ cần một ánh mắt dõi theo
Thế cũng đủ cho một tâm nguyện rồi!

Vì cô đơn mà họ đã chỉ cho người đời được thấy
Những góc tranh đẹp lay động hồn người
Những câu chuyện đẹp ám ảnh mãi trong kí ức
Những điều kì diệu như hoang tưởng của thế gian
Những suy ngẫm đẹp thôi thúc con người ta phải hành động!

26/10/2016

Tuesday, 10 May 2016

Tháng tư Hà nội

Hàng đêm mưa giông trút hối hả
Sáng ra thảm lá trải vàng sân,
Khoảng sân nho nhỏ trong ngõ nhỏ
Đong đầy nỗi nhớ từ hàng cây.

Xà cừ rợp bóng che góc phố
Lặng ngắm cuộc đời theo thời gian,
Người đi kẻ ở nơi ngõ phố
Xa rồi mới biết nhớ vô vàn.

Loa kèn trắng theo người về góc phố
Người xa rồi hương cứ vấn vương,
Gót chân ai rảo vội trên hè phố
Để mắt ai khắc khoải ngóng thương.

Trăng treo chênh chếch nhòm qua lá
Đèn đường mơ mơ dưới vòm cây
Dây điện giăng giăng như lưới nhện
Cột điện ngơ ngơ bóng ai chờ.

Ngày ấy mưa phùn se se lạnh
Áo nàng Bân đan khoác hững hờ,
Hẹn hò cùng bạn thăm Hương tích
Ngắm hoa gạo đỏ bên rừng mơ.

Phố nhỏ đổi thay dẫu nhiều ít
Hàng cây vẫn đó cùng thời gian
Nỗi nhớ âm thầm ghi vào lá
Xao xuyến tình trao gửi về khoảng sân con.


29/4/2016

Những ngày mưa phùn tháng tư

Lá biếc hay trời biếc
Gió lay cành hay lay chồi biếc?
Chồi khẽ lay xoè lá biếc non xanh.
Mong manh làn mưa mỏng hắt trên phố
Mưa phùn cuối vụ khéo khóc hộ nàng Bân.
Người vội đi quàng vội chiếc khăn voan
Lòng dẫu bộn bề vẫn biết hè sắp sang.

Mưa phùn rắc nhẹ trên khăn voan
Lời thầm thì mùa hè sắp sang !

26/4/2016

Chẳng thể rõ

Hương và hoa cùng đồng hành trên phố.
Là Hoa ấy có hương hay không hương?
Sắc hoa lồ lộ quyến rũ người đi,
Hương hoa âm thầm níu giữ người ở lại.
Sắc hoa dẫu tàn phai,
Hương hoa vẫn phảng phất đâu đây.
Người bâng khuâng chửa rõ,
Đã chót yêu
Là sắc hay hương?
Nào ai rõ chỉ tỏ
Người bâng khuâng kia đã mở lòng yêu hoa,
Chỉ có thời gian đang lặng lẽ trôi xa
Mới biết hương vị của hoa ngày ấy.

23/4/2016

Sunday, 27 March 2016

HÁT CHO ĐỒNG ĐỘI TÔI NGHE

Nguyễn Đình Huân fb Huan Nguyen Dinh

Tôi đứng hát cho đồng đội tôi nghe.
Giữa nghĩa trang khắp bốn bề hoang vắng.
Đồng đội tôi đang xếp thành hàng thẳng.
Xung quanh tôi toàn màu trắng mộ bia.

Không khóc đâu sao nước mắt đầm đìa.
Một liệt sĩ nằm dưới kia là bạn.
Nó với tôi cùng vào bom ra đạn.
Cùng chung chiến hào chung lán rừng sâu.
Mẩu thuốc lá ngày ấy vẫn chia nhau.
Chia từng củ sắn mớ rau khi đói.
Quê của bạn tôi ở ngoài Hà Nội.
Nó hát ngọt ngào giọng nói cũng hay.
Xa giảng đường bạn tôi đã vào đây.
Nó tâm sự mong một ngày học lại.
Cho tôi xem lá thư người bạn gái.
Hẹn ngày về sẽ mãi mãi nên duyên.
Nhưng bạn tôi ở lại với bưng biền.
Một viên đạn thù đã xuyên qua trán.
Khi chúng tôi đang xung phong cùng bạn.
Tôi chôn nó rồi dưới tán rừng xanh.
Bạn về nghĩa trang khi hết chiến tranh.
Tổ quốc ghi công bạn thành liệt sĩ.
Xin bạn yên lòng nằm đây yên nghỉ.
Nghe mình hát bài đồng chí ngày xưa.

Wednesday, 9 March 2016

Học đòi Bút tre



Làm thơ tôi quyết làm thơ
Làm thơ tôi quyết thơ ra không vần
Không vần bởi khó hiệp vần
Không vần cũng bởi chả cần vần đâu
Chỉ ưng ý tứ thật sâu
Chỉ ưng câu chữ đượm mầu chất thơ.
**
Làm thơ tôi quyết làm thơ
Làm thơ đôi lúc thơ ra cũng vần
Thơ vần bởi tại tâm thần
Đôi khi lại thích thật vần mới ưng
Câu này chữ ấy bỗng dưng
Ý này tứ ấy đã ưng lại vần.
**
Thế nên nếu chán chẳng lần
Thì xin bạn mến mời Trần ...Bút tre.


Chuyện xưa



Nhà em xóm ấy rìa cuối làng
Dậu thưa mướp quấn trổ hoa vàng,
Con đường đất nhỏ bao bờ dậu
Cỏ xanh chừa lối anh đi về .

Nơi ấy ao làng trong mát mẻ
Hàng tre rợp bóng chặn nắng hè
Đồng không nắng rọi như đổ lửa
Người, trâu tìm chốn tạm nghỉ trưa.

Anh dựa cán cày ngắm hoa vàng
Áo em nhập nhòa trong bóng nắng
Tiếng em rộn cười trong trưa vắng
Túm tóc đuôi gà cột khăn mùi xoa.

Rồi một ngày buộc phải đi xa
Chỉ một lời thôi muốn nhắn nhủ mà,
Sao phận sao thời cứ lỡ nhịp
Để rồi thời gian cứ thấm thoát qua.

Xuân ấy cuối vụ đồng vàng ruộm
Anh về nơi ấy tìm hoa vàng
Cảnh xưa khác quá đâu còn thấy
Chẳng thấy hàng tre , chẳng thấy ao.

Đường lớn, nhà cao rào bao kín
Ngỡ ngàng  sao khéo chọn ngày về?
Dậu thưa mướp quấn chỉ còn trong kí ức
Thủa ấy xa rồi, chuyện dĩ vãng ngày xưa.