Tuesday, 29 January 2019

Sự tồn tại


Khi bạn chẳng còn đặc biệt nữa
Trong mắt ai...
Là lúc ai đó đã quên bạn.
Đừng trách ai đã vô tâm,
Đừng oán ai đã tuyệt tình...

Với nhau...ta chỉ là những lữ khách trên một chặng của đường đời.
Người... chẳng thể quên hình bóng rừng cây ngọn cỏ dưới bầu trời họ từng qua,
Người... ám ảnh mãi với chùm sao băng chợt hiện rồi vụt tắt.
Vô số người người... quá quen với ánh mặt trời, như quen với hơi thở ,
Và rồi họ không còn nghĩ về không khí và mặt trời.
Vẻ như họ không còn nghĩ suy
Khi mải miết mưu sinh
Tưởng và mơ dòng sông kia chẳng thể cạn?

Khi bạn suy nghĩ
Khi bạn cảm nhận
Trái tim bạn run lên,
Ánh mắt bạn có hào quang rực rỡ,
Bạn trở nên đặc biệt trong mắt ai,
Ai đó trở nên đặc biệt trong mắt bạn...
Phải chăng
Con người ta mới thực sự tồn tại là khi luôn nghĩ suy?



Dối lòng hay ảo mộng


Em trách anh sao vô tâm thế,
Ồ anh vẫn vô tâm ngay từ ngày đầu mà!
Em yêu anh khi anh là chính mình,
Hay chỉ là yêu những điều em đã tưởng tượng về anh ?
Ảo mộng à,
Đã từng có bao giờ anh thực lòng yêu em ?

Có thể chúng mình đã từng yêu nhau,
Từng là cả bầu trời của nhau.
Chúng mình đã từng cãi vã, giận hờn,
Để rồi vội gặp
Chỉ vì nhớ nhung quá khi mà vừa mới chia tay.
Nào ai biết sẽ có lúc mọi thứ sẽ nhạt nhoà,
Nào ai biết nhiều thứ trên đời này có hạn,
...kể cả tình yêu của chúng mình ?

Sao anh cứ im lặng ?
Sao anh chẳng để tâm gì ?
Em gặng hỏi mà sao anh chỉ mãi "bận"?
Em hoang mang, lờ mờ... tự như hiểu,
Hình như... đã đến lúc... chính em phải nói lời chia tay rồi !

Anh này,
Tự là em... muốn chia tay với anh!
...Anh biết!
(... và anh vẫn luôn kiên nhẫn đợi,
 Để tự là em nói trước ở phút giây này!...)


Em gái mưa


Là khi ấy
Một ngày mưa bên khung cửa sổ,
Một tách cà phê vơi,
Một cuốn sách buông ngỏ,
Bất chợt nhìn lên ...và thấy em...

Em đứng sau ô cửa trú mưa,
Những giọt nước mắt lăn dài trên má... mưa...
Thẫn thờ ngó mưa,
Môi hững hờ nếm giọt giọt lệ mưa.
Gió xuân lạnh hắt giọt giọt mưa,
Tóc mai em bết đẫm giọt lệ mưa.

Tôi sững sờ
Bất động sau ô cửa,
Bất lực ngắm trộm em thổn thức trong mưa.


Tự nhắn lòng

Cho dù ta có thận trọng thế nào
            Thì vẫn không ít lần gây lầm lỗi,
Cho dù ta có thông minh đến đâu
            Thì vẫn không ít lần rơi vào tình huống ngớ ngẩn dở khóc cười,
Cho dù ta có lạnh lùng lường hết hậu quả ra sao
            Thì trong sâu thẳm lòng vẫn khóc thầm cay đắng,
Cho dù lòng đã quyết không bao giờ hối hận
             Mà sao đôi lúc vẫn chạnh lòng !

Khắc sâu vậy để đừng quá kỳ vọng,
̣                       Để đừng buông đi sự sống của chính mình.

Cuộc đời này gập ghềnh, khúc khuỷu
Chỉ là chính mình, đi con đường của mình .
Lúc mệt mỏi, ta tìm chốn tạm dừng nghỉ,
Khi muộn phiền, ta tìm bạn tâm giao,
Chuyện khó quá, thây kệ cho trời xử,
Gặp nộ cuồng, nhấp ngụm nước mát trong.
Mọi sự là tuỳ duyên, ta dám làm dám chịu !



Tha thứ


Cuộc đời này vốn dĩ  là một dòng sông,
Chảy ngoằn ngoèo uốn khúc.
Đừng cố ép mọi con đường phải luôn là thẳng,
Chỉ cần ta đã cố gắng hết mình.

Thế giới bao la, ta chỉ là hạt cát.
Cuộc đời này vốn dĩ luôn không công bằng
Đời tất sẽ nhiều đau khổ.
Đời quá ngắn so với dòng thời gian,
Cớ sao mãi không thể thanh thản
Cứ khắt khe giày vò hoài với bản thân?

Đừng tính toán quá chi li mọi điều,
Ta chẳng thể hoàn hảo nhưng ta có thể chân thành,
Ta có thể không giàu nhưng ta có thể sống vui
Ta muốn giải thoát nhưng quyết không bán linh hồn.

Đã cố gắng hết mình thì cũng nên mỉm cười trên số phận
Dù số phận chưa nở nụ cười.
Hãy rộng lượng với bản thân mà tha thứ
Sau tất cả những việc ta đã làm với cuộc đời.


Thursday, 30 March 2017

Hát cho bạn xưa

Bạn ơi, dù có tới nơi nao
Vẫn nhớ về những tháng năm tươi đẹp này!
Những con đường rợp bóng cây,
                                     trong nắng hè đầy tiếng ve kêu,
Dẫn ta tới ngôi trường
                        với bao kỉ niệm về bạn bè và thầy cô.

***
Lòng ta hướng về đâu?
Nơi phương trời chỉ có yêu thương!
Nơi đất trời gần gũi thân thương!
Nơi ngôi trường trong phố - những tháng năm tuổi thơ!

***
Lòng ta hướng về đâu?
Nơi phương trời chỉ có yêu thương!
Nơi ngôi trường đầy hình bóng thân thương,
Bao tháng ngày lưu giữ những kí ức buồn vui của tuổi thơ.

***
Bạn xưa hỡi ở đâu,
Trong tấm lòng của người nơi xưa ?
Từ ngôi trường đầy kí ức thân thương,
Bao tháng ngày trôi xa
                               vẫn đong đầy tình thân dưới mái trường xưa.

***
Bạn còn nhớ thầy cô?
-Trong những ngày gian khó của tuổi thơ,
Những đứa trò ngốc nghếch đầy ước mơ -
Vẫn luôn bên ta và chỉ cho ta biết về ngày mai.

***
Bạn ơi, dù ở nơi nao
Vẫn nhớ về những tháng năm tươi đẹp này!
Những tấm lòng đầy tình thân thương,
Dưới mái trường đầy hình bóng yêu thương,
                                                    cô thầy cùng bè bạn
                                                            dưới tán phượng đỏ lấp ló trong lá xanh đan dày ...


NHL
30/3/2017
Kỉ niệm họp lớp nhân dịp 40 năm ngày ra trường 8E, 9E, 10N


Friday, 30 December 2016

Cô đơn


Đêm thu mênh mang trời cao trong thăm thẳm
Sao xanh vô vàn trên dải ngân hà xa xăm,
Sóng ộp ạp vỗ về bờ cỏ ướt
Gót chân ai thấm lạnh sương khuya.

Gốc cây xù sì thẫm đen đổ nghiêng bên hồ vắng
Bóng ai thẫn thờ ngồi tựa bên cây.
Nào ai dám thú đang cô đơn trống vắng?
Nào ai dám thú mong mỏi tìm được người tri kỷ cùng ai?

Có những khoảnh khắc ta ngất ngây chìm đắm
Trong đôi mắt trong veo hay đôi mắt sâu thẳm
Mà ngỡ như tìm được số phận của cuộc đời.
Âu cũng chỉ là cuộc đời cho ta những khoảng khắc
Để rồi như sóng đẩy ta về với sự thường.

Cuộc đời ta như một con thuyền trên sóng,
Ta là người cầm lái.
Ta muốn tới nơi góc bể chân trời
Nơi ấy có thể chưa từng in dấu chân ai.
Ta lênh đênh trên con thuyền ấy
Cùng bạn đồng hành mà cũng có thể chẳng cùng ai.

Để rồi hiểu
Chẳng thể có ai hiểu đúng tâm hồn ta
Chẳng thể có ai luôn thấu hiểu ai trên thế gian này.
Để rồi càng biết nâng niu
Những tâm hồn nhạy cảm biết cảm thông, xao xuyến...
Những ánh mắt như muốn nói lên lời...
Những cử chỉ thoảng qua không cần nói...
Mà hai tấm lòng thoáng chốc bỗng hiểu nhau.

Người càng hiểu sâu cao
Càng hay suy ngẫm
Càng muốn đào sâu tận nơi cuối con đường ,
Lại càng cô đơn.
Bởi con đường hẹp quá
Chỉ vừa đủ cho một dấu chân người.

Người đời không thể hiểu
Người đời chưa thể hiểu.
Chỉ cần một ánh mắt dõi theo
Thế cũng đủ cho một tâm nguyện rồi!

Vì cô đơn mà họ đã chỉ cho người đời được thấy
Những góc tranh đẹp lay động hồn người
Những câu chuyện đẹp ám ảnh mãi trong kí ức
Những điều kì diệu như hoang tưởng của thế gian
Những suy ngẫm đẹp thôi thúc con người ta phải hành động!

26/10/2016